Father Founded

Về tổ chức Tìm Cha - Father Founded

Bắt

Thế là tôi

đầu từ năm 1992 khi lần đầu tiên tôi gặp Con Lai Mỹ ở tp. Hồ Chí Minh (Saigon). Tôi lúc đó là sinh viên đeo ba lô “đi bụi” trong thời gian nghỉ hè, Tôi chưa từng nghe về Con Lai Mỹ trước đây, chỉ mới biết sơ về chiến tranh ở Việt Nam qua phim và truyện. Một Tây ba lô khác ở Bangkok kể cho tôi biết về Việt Nam – một đất nước có ít khách du lịch với khách sạn và thức ăn rất rẻ. Nghe có vẻ là một nơi thú vị để khám phá, hơn là một " cái bẫy du lịch".đến đó! Tôi thấy mình đang đứng giữa tp.HCM, ngay trước nhà thờ Pháp cũ kĩ và chợ Bến Thành. Tôi nhìn thấy những người trẻ với đủ các màu da, màu mắt và tóc. Một số nhìn giống như dân da trắng, một số giống người châu Phi, một số giống dân La Tinh, và thậm chí là pha trộn. Với tôi, đây quả là điều ngạc nhiên kì lạ. Đến từ một thị trấn ở Đan Mạch, trước mắt tôi là một cảnh tượng thật đặc biệt, khác thường.

Rồi tôi

ATC có cổng vào và người gác cổng. Con lộ chính chạy dọc hẻm nhỏ nơi có vài ngôi nhà nhỏ cho Con Lai Mỹ sống cùng gia


1993. Tôi có

đến và hỏi họ, "Các bạn là ai?". "Chúng tôi là Mỹ Lai", họ nói. "Mỹ… gì?", tôi chưa từng nghe từ này trong đời. Nhưng sau vài lời giải thích, tôi biết mình đang gặp những người độc đáo. Tôi hỏi họ sống ở đâu. Một số sống ở Tp.HCM; một số đến từ vùng quê và sống trên đường phố. Nhiều người khác sống ở trại Amerasian Transit Center (ATC) – Trung tâm chuyển giao Con Lai Mỹ gần Đầm Sen.

Amerasian Transit Center—hmm, nghe giống như nhà tù
đối với tôi, nhưng nó đáng để xem. Tôi đến đó với người bạn mới và cũng là người cộng sự sau này trong sứ mệnh này – Hùng – lúc này là người đạp xích lô. Toàn bộ khu vực quanh trung tâm đầy những người “ăn theo” Con Lai Mỹ, bán đồ ăn uống, giấy tờ, photocopy và nhiều thứ khác để kiếm tiền. đình họ, xung quanh là các văn phòng và cửa hiệu. Người ta đứng la liệt ở trung tâm và khu vực xung quanh. Tôi nhanh chóng trở thành bạn với Con Lai Mỹ. Họ thật thân thiện đến mức tôi bắt đầu làm công việc tình nguyện ở trung tâm.

Sau 4 tháng ở
Đông Nam Á, tôi phải quay về nhà; hết tiền; hết vui. Nhưng kỷ niệm về những người Con Lai Mỹ không rời xa tôi. Tôi có người bạn thân là Con Lai Mỹ tên Arnold; anh ấy và bạn bè đã chỉ cho tôi thấy cách làm việc vì lòng Nhân đạo, điều mà tôi sẽ không thấy nơi đất nước mình – nơi mà "mọi chuyện đều ổn". đủ tiền để đi nước ngoài và tìm lại bạn bè trước khi đi, nhưng chẳng tìm được ai cả. Thế là tôi đón chuyến bay rẻ nhất đến Bangkok rồi quay lại sống trong trại ở Khao San Rd. Để tìm lại bạn bè, tôi đến trụ sở ODP (Orderly Departure Program) đóng ở Bangkok. Ở đó lưu giữ tất cả hồ sơ của Con Lai Mỹ, Lính Ngụy cũ, quan chức quân đội miền Nam Việt Nam cũ – những người nộp đơn đi Mỹ và các nước phương Tây khác.

Ở cơ quan, họ bảo rằng bạn tôi
đã rời Việt Nam sang Philippin. Philippin, để làm gì nhỉ? Anh ấy đinh đi Mỹ cơ mà. Nhưng những người tốt bụng ở ODP bảo tôi tất cả những ai chuẩn bị đi Mỹ phải sang Philippin để học tiếng Anh và chờ điểm đến cuối cùng. Trở lại Khao San Rd, tôi mua vé bay sang Manila bằng hãng Air France via Hong Kong. Nghe có vẻ ổn, nhưng không. Sau một chuyến bay tồi tệ, tôi đến Manila và ở trong một khách sạn rẻ tiền, gần chỗ bạn tôi, nhưng tôi không biết anh ấy ở đâu, chỉ biết là ở trại tị nạn nào đó.

Trong nhà trọ, tôi g

ăp một phụ nữ Philippine từng làm việc tại Trung tâm chuyển giao người tị nạn - Philippine Refugee Processing Center - ở Balanga, Bataan. Tôi không biết trung tâm đó, nhưng khi nhìn thấy ảnh của bạn tôi và những người Con Lai Mỹ khác, cô bảo cô biết bạn tôi. Cô đã từng dạy anh học tiếng Anh, và anh là người tốt, một người đáng tôn trọng. Rồi co cho tôi địa chỉ của trung tâm và chỉ đường tới đó. Nghe cứ như một chuyến lên mặt trăng vậy!

Sau 6 giờ chen chúc trong chuyến xe buýt nóng nực

Suốt thời gian tôi ở lại "thế giới

Thời gian trôi

đầy nhóc người và gà vịt, chúng tôi cuối cùng cũng đến trước cổng ghi "Welcome to Philippine Refugee Processing Center."

Trại có 11 khu: Cửa hàng, cơ quan, các ngôi nhà nhỏ và mọi thứ bạn cần cho một cuộc sống bình thường. Sau khi
đăng kí, tôi lên một xe cảnh sát đến chỗ bạn mình. Bất ngờ và hạnh phúc biết bao lúc gặp lại nhau!đặc biệt của sự điên rồ" này, tôi gặp rất nhiều Con Lai Mỹ mới. Tôi có thời gian và không gian để trò chuyện với họ. Vì thế khi một phụ nữ Lai Mỹ cần tôi giúp cô ấy, tôi sẵn sàng. Vấn đề là gì? Tôi có thể làm gì? Cô ấy bảo rằng bạn của cô ở vùng quê muốn tìm cha người Mỹ. Cô cần tìm ông ấy để được đi Mỹ, nhưng không biết làm cách nào. Tôi hứa sẽ làm những gì tôi có thể khi tôi trở lại Việt Nam, dù biết rằng mình chưa có ý định về Việt Nam hay không, khi nào ve và giúp bạn cô ấy như thế nào.đi, đến năm 1994, tôi vẫn ở Châu Âu cố gắng sống cuộc sống mà bạn gọi là "bình thường". Một số Con Lai Mỹ ở Việt Nam liên hệ với tôi để yêu cầu giúp tìm cha của họ. Nhưng tôi không có cách nào để giúp họ, lúc đó tôi thật chưa có động lực lắm.

1995. Đã đến lúc quay lại chiến trường, chiến đấu vì trái tim và đầu óc. Bay tới Sài Gòn từ Bangkok. Cảnh quang trại Amerasian Transit Center vào n

ăm 1995 khiến tôi vừa buồn vừa vui. Một số Con Lai Mỹ đã đi Mỹ, những người ở lại trong tâm trạng sầu thảm. Họ biết họ không có cơ hội để di, họ đã mất cơ hội đến vùng đất hứa. Tất cả đều đã vỡ mộng ở trung tâm Amerasian Transit Center. Hầu hết không có nơi nào để đi, họ không biết phải làm gì với cuộc đời họ.

Sau một vài ngày ở Sài Gòn, tôi

Sau một hồi dò hỏi từng nhà một, tôi cũng tìm

Về nhà

đón xe buýt lên vùng quê nhỏ giữa Biên Hòa và Đà Lạt tên là Tan Phu. Một ngôi làng tồi tàn và nghèo khổ nằm ngay trên đường tới Đà Lạt, nhưng có khá nhiều Con Lai Mỹ sống vào thời gian đó. Tôi đến và gặp người bạn của người Mỹ Lai tôi biết hồi ở Philipin.được người phụ nữ đó, Cô ấy rất ngạc nhiên và hạnh phúc vì có người quan tâm giúp đỡ mình. Sau một vài ngày với cô cùng gia đình cô, tôi đã có đủ thông tin để giúp cô ấy. Đan Mạch, tôi liên lạc với Đại sứ quán Mỹ và họ cho tôi địa chỉ trung tâm lưu trữ hồ tại St. Louis ( Missouri ). Chúng tôi gửi họ một lá thư hay tuyệt kể mọi thông tin tôi biết. (Chúng tôi may mắn, chúng tôi có đủ số SSN và số quân của ông ấy.)

Sáu tuần sau, tôi nhận một lá thư cho biết DD 214 của người cha và nhờ
đó tôi biết tên của ông ấy. Dùng Yahoo, tôi biết địa chỉ của ông và gửi email, rồi lại đợi. 4 tuần sau ông gửi thư lại và nói rằng ông rất hạnh phúc, ông biết ông có đứa con gái ở Việt Nam nhưng không biết chuyện xảy ra với nó. Với sự giúp đỡ của tôi, họ bắt đầu viết thư cho nhau.

Tin tốt lan truyền rất nhanh, như lửa, càng ngày càng nhiều Con Mỹ Lai viết thư cho tôi. Hào hứng với thành công này, tôi lập ra Cơ quan tìm người thân Missing Persons Agency, rồi


1999. Tôi trở lại VN, mang theo giấy tờ của trường hợp

Tôi gặp người phụ nữ Lai Mỹ bên ngoài cơ quan Orderly Departure Program (ODP) không hẹn trước. Chúng tôi

1 giờ, 5 giờ rồi 7 giờ trôi qua mà không ai nói tên mình. Chúng tôi gồm 3 người lớn, 3 trẻ con ở trong một phòng lớn, nóng bức, không

Tôi

đổi tên thành Amerasian Relief Agency, lập trang chủ đầu tiên.  Từ 1995 đến 1999, tôi vẫn tiếp tục làm công việc này nhưng chưa trở lại VN vì lí do kinh tế. đầu tiên với ước mơ giúp cô ấy và gia đình có visa đi Mỹ. Ttrung tâm chuyển giao đã đóng cửa và những người Con Mỹ Lai còn lại sống rải rác quanh Sài Gòn và vùng quê. đều đợi các viên chức Hoa Kỳ để nói chuyện trực tiếp với họ. Nhiều người dang chờ đợi, một nhóm người Mỹ Lai cùng gia đình có người thân bên Mỹ.điều hòa, và không có chuyện gì xảy ra.đợi đủ rồi, đi xuống qua cửa và vào tiền sảnh dài nơi có cưa phòng phỏng vấn và các viên chức Hòa Kỳ ở đó. Tôi chộp lấy một anh tên "Lawrence ". Tôi buộc anh ta xem tất cả các giấy tờ về người bố và anh ấy thấy ánh sáng cuối đường hầm, có nghĩa rằng người Mỹ Lai tôi giúp được chấp nhận.

Với thành công này, tôi tiếp tục tìm kiếm những người Con Mỹ Lai còn lại. Công việc khó khắn hơn nhiều vì giờ không có chỗ

để gặp nhau.

2000. Tôi lại qua VN và Orderly Departure Program (ODP) chỉ là quá khứ, v


Về cơ bản, mỗi Con Mỹ Lai nộp

ăn phòng đã đóng cửa. Nó trở thành Chương trình tái định cư Con Mỹ Lai - Amerasian Resettlement Program, nằm tại khu tòa lãnh sự mới mở - American Consulate. đơn xin Visa đi Mỹ phải qua được cổng trong bước tường của tòa lãnh sự. Và những người làm việc tại cổng có thể gây khó dễ để lấy tiền của người Mỹ Lai. Bên ngoài tòa lãnh sự, có quán ăn và quầy bar, trong đó, một kiểu kinh doanh bán giấy giả và hôn nhân giả. Nhiều Con Mỹ Lai xúm quanh đó để nộp di nộp lại sơn xin đi Mỹ, nhưng trong tuyệt vọng.

Gặp nhiều Con Mỹ Lai khiến tôi háo hức hơn bao giờ hết, nhưng cũng buồn, vì họ vẫn ở Việt Nam. Suốt thời gian tôi ở Việt Nam, tôi phỏng vấn nhiều Con Mỹ Lai, nhưng ít người có thông tin về bố của mình, nên tôi cũng không thể giúp họ nhiều hơn
được.

2002. Tôi dến Nam Carolina, USA, th

ăm một cựu chiến binh Viet Nam. Tôi nhận một lá thư từ cựu chiến binh Viet Nam tên Clint. Ông ấy muốn giúp Con Lai Mỹ, tôi bảo ông gọi tôi ở nơi bạn tôi sống. Ông ấy gọi! Thế là bắt đầu một cơ quan mới, một hướng đi mới. Chúng tôi tạo một cơ quan mới gọi là Amerasian Childfind Network, Inc, và chúng tôi càng ngày càng tìm được nhiều bố cho Con Lai Mỹ hơn.


2005. Sau 5 n

ăm tôi trở lại Vietnam cùng gia đình. Việt Nam đã đổi khác và tôi cũng đổi khác, với một vợ và một con. Gặp lại Con Lai Mỹ mà lâu rồi không liên lạc khiến tôi thấy mình như "cựu chiến binh". Tôi đã làm việc này khá lâu, một câu chuyện đời.

2007. Tôi bắt

đầu mở trang chủ mới và đây là năm thứ 15 tôi giúp Con Lai Mỹ. Tôi vẫn thấy việc này còn cần thiết. Con Lai Mỹ vẫn cần tôi giúp và miễn là họ cần tôi giúp, tôi sẽ đến với họ.

Sau cùng, tôi muốn gửi lời cảm ơn tới tất cả những người

đã giúp tôi trong suốt hành trình dài, đặt biệt người bạn Việt Nam thân nhất của tôi Hùng. Không có anh ấy, tôi không thể giúp các bạn Lai Mỹ ở Viet Nam.


FreeSiteDesigner.com